Những câu thơ về mùa xuân

     

Ngày trôi không cấp vã. Những gã đắm say tình nói rằng ngày đông dịu ngọt. Em ơi, thế ngày xuân có đẹp mắt gì không? Sao em không về nhằm lắng nghe giờ đồng hồ khóc của áng mây hồng một chiều xuân ấy? vị trí đây xuân nhỏ guộc lắm, xuân hanh hao lắm! Máu tim ai thắm đỏ các cánh đào, giọt lệ nào thấm mặn hồ hết màn mưa và đông đảo nỗi riêng sở hữu nào vẫn gửi sắc đẹp vàng mang lại hoa cúc? Em à, xuân này có đáng đợi mong? Xuân đẹp thế? Xuân thận trọng thế? Sao em không về? tuồng như vài tía hôm nữa trời đất sang giêng… (Khắc khoải vào giêng)

Thế rồi sau chùm thơ tình ngày xuân cô solo buồn, và mọi áng thơ tình mon giêng tốt lãng mạn, bây giờ tôi vẫn gửi đến các bạn một chùm thơ tình ngày xuân nữa, có những áng thơ tình mùa xuân lãng mạn rất cảm xúc và mang gần như nỗi bi hùng diệu vợi. Xuân vốn là mùa của sự việc sinh sôi, của thú vui và hạnh phúc. Nhưng mà biết đâu đấy, vẫn đang còn những nỗi buồn, vẫn có những nỗi đơn độc vẫn hoài hiển hiện… cùng sau đây, mời chúng ta cùng xem qua những bài bác thơ mùa xuân buồn hữu tình chất đựng đầy cảm hứng này, chúc chúng ta có phần đa phút giây thật tuyệt mặt những áng thơ tình mùa xuân hay!

*

1, Phút Giao Mùa

Hỡi chốc lát sang mùa xao xác gióPhố nghiêng nghiêng mây thẳm mọi ánh vàngĐôi khách lạ riêng đường chung ái ngạiTa chân trần thẫn thờ lối lang thang


Phải buổi gặp gỡ thẹn thùng khu vực cuối phố,Gió giao mùa lảng vảng dáng fan thương?Hay một thoáng men sầu vương cho tới ngưỡng,Cuốn hư vô thoang thoảng vấp ngã tư đường?

Em có về với xuân tất cả đến không?Hay em quên quên lãng vùng hoa đồng?Vô ý chạm mặt một chiều mưa lấm áoĐể bao mùa khắc khoải đứng hóng mong!

Sương phủ buổi tối nguyệt tàn le lói chiếuPhố giao thoa ướt đẫm dưới đêm mờTa thờ thẫn vào men say vô tậnChợt nghẹn ngào sương thuốc rớt vào thơ…(Huỳnh Minh Nhật)

2, Lại Một Chiều Mơ

Chiều thơm như hoa cỏLơ đãng một loại sôngEm gội đầu bến HạTa con nước ngược dòng!

Chờ em trong nỗi nhớVành vạnh một tình siTa về ngang gió bụi,Em thờ ơ ra đi…

Hoàng hôn nghiêng vào mắtNắng lỡ làng mạc trên môiNgười vừa hỏng vừa thực,Bên mùi hương say tan rời.

Bạn đang xem: Những câu thơ về mùa xuân

Giêng nhì vừa chín tới,Mùa yêu đã đi đến rồi…Sao em còn phiêu lãngNhững phương trời không tôi?(Huỳnh Minh Nhật)


3, Hồn Xuân! xanh xao Quá…

Thu than thở, heo may bi lụy lặng lẽXuân cho rồi? Khe khẽ vẫy chào đôngTa lạc bước, nơi đâu? Trời gió lộng!Khói cất cánh bay phơ phất giữa cánh đồng


Hoàng hôn xuống trời mây như òa khócTa lại say với nắng nóng muộn cuối chiềuÔi ha ha! hân hoan run bởi đau đớnHồn rạn rồi, tim vỡ, đôi mắt cay cay

Cơn gió nào đưa tiếng ai mang lại đấy?Trả về đâu mẫu thuở nặng lòng nhau?Ta mơ gì ngày cũ cả mai sauCành hoa giấy trắng trơn màu tang tóc!

Than ôi! Chết, tình xuân là tình chếtTa với thu xoàn võ thế mà hayXơ xác sao? Uống một cuộc tình sayĐợi mùa về, hồn xuân tươi tốt quá!…(Huỳnh Minh Nhật)

4, Xuân Về Tình Cũ

Ơ kìa tình cũ gặp gỡ lại nhau!Khơi lên gờn gợn niềm mơ ước đầuNăm nay nhạt nhòa rộng năm trướcTím biếc tình yêu đã phai màu


Ơ kìa tình cũ bước qua nhauLẳng im đong đầy lệ tối thâuTrời hỡi tình ơi, sao hờ hững?Gạn đục xuân tươi buổi sơ đầu

Còn gì quyến luyến để mộng mơ?Đêm sâu nhung lưu giữ thuở ban sơTình cũ trải qua cùng bạn lạTrăng khuya lạc láng ánh xuân mờ!…

Tình đầu, tình cũ xuất xắc tình cuối?Người về khu vực ấy bao gồm vui không?Nửa hồn trơ khấc hoài rong ruổiMột nửa xuân về mãi ngóng trông!(Huỳnh Minh Nhật)

5, Nỗi Nhớ!

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữaNên xuân thanh lịch thôi rẻ thỏm ngóng chờĐường tôi bước đã nhuốm màu sắc cô quạnhNhững đêm dài… xuân gõ nhịp vào thơ


Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớSao tối về cứ rứa lại ảm đạm tênh?Không hò hứa cũng quên rồi xao độngChỉ vui hoài mớ đáng nhớ mông mênh…

Xa biền biệt mon ngày chừ ngoảnh lạiVắng bạn chờ cũng chẳng kẻ ngóng mongMây kín đáo lối, chiều buông không đổ bóng,Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gióTơ xuân xinh tệ bạc trắng vóc giêng gầyNửa hồn tôi chứa chan hình nhẵn cũ,Ở vị trí này, dĩ nhiên thiếu 1 bàn tay…(Huỳnh Minh Nhật)


*

6, Xuân Này vắng tanh Nhau

Chắc xuân này bản thân chẳng gặp nhau đâuĐường anh đi lắm dãi dầu sương cátLối em sang tiếng mếm mộ dào dạtMỗi chiều về én dáo dác mặt đường bay


Xuân của anh là một khoảng trời sayVới ghi nhớ nhung, với chờ đợi dĩ vãngNghe đâu đó trong thời gian ngày xuân mới rạngEm cách qua ngày cũ thiệt hững hờ

Em vẫn là cô bé áo trăng mơVẫn ngây thơ như cánh xuân ngày tếtAnh rêu phong áo nhuộm màu trắng bệtSợ đau thương rơi ướt lối em về

Mình không thể những khoảng thời gian rất ngắn đam mêEm xao xuyến tình đầu ôm nhức xótAnh tình cuối, lẩn thẩn ngơ như bất chợtRồi từ trần xa ánh nhìn tự thuở nào

Chắc xuân này mình chẳng gặp nhau đâuXuân vẫn tươi cánh mai đá quý màu nắngNhạn vẫn bay mỗi khi chiều gió lặngAnh vẫn còn đấy nỗi nhớ nhờ cất hộ về em

Ta không hề những tháng ngày êm đềmThì yêu nhau, là xa nhau, mãi mãi(Huỳnh Minh Nhật)

7, Phố Vào Xuân

Nắng rải khắp khúc giao mùa yên ổn lẽNghe đông phong vỡ vạc khẽ dưới lưng trờiTháng giêng mang lại vừa sờ tay nhè nhẹRơi nỗi bi ai thoáng gợn mặt hồ trôi


Có thể ta chẳng nhớ mùa xuân nữa,Nhưng làm thế nào ta quên được cố nhân?Chiều vẫn tím mon ngày mong mỏi đợiPhố lạc loài đâu đó đông đảo bàn chân…

Tháng giêng cho tình yêu thơm hương thơm nắngPhố bật cười mây trắng đứng có tác dụng duyênXuân dịu ngọt gần như màn mưa thầm lặngRu yên ổn bình nhỏ nắng ngủ bên hiên

Xuân đấy ư? Hồn xuân tươi đẹp quá!Sao tơi tả băng giá đầy đủ lá cành?Phố lạnh nhạt giả vờ như chẳng biết,– Trời xanh hoài trên môi đôi mắt em xanh…(Huỳnh Minh Nhật)


8, Chiều Xuân Buồn

Chiều buồn hiu hắt mây lang thangKhói thuốc dập dềnh rớt phố hoangSau bao xót xa là nhung nhớTa hận một người đã sang trọng ngang


Người lạc về đâu? Em tôi ơiHoàng hôn phớt nắng giá một trờiGió vít cành xuân trên đọt láChiều tàn ngả bóng thân trùng khơi

Tình ngất xỉu trùng xa, bất tỉnh nhân sự ngàn xaCứ hóng rồi chờ, ta với taÁnh mắt ai đưa mùa thu tớiTa lại với ta, ngớ ngẩn rồi khờ

Hàng cây cúng thẫn đêm dần dần xuốngThẫn thờ phố nhỏ dại nguyệt nhỏ xíu buôngThênh thang thương ghi nhớ như òa khócTrăng treo đầu ngõ từ bỏ bao giờ…(Huỳnh Minh Nhật)

9, Xuân Qua Phố Cũ

Thấm thoắt mùa xuân đã tới nhàGió đùa, chim hót, nhẵn chiều saLối vắng dáng hiền nghiêng trong mắtĐông tàn rũ rợi tiễn bạn qua


Đời ta tự ấy vẫn qua trangBến cũ hoàng hôn nhạt nắng nóng vàngĐò đã sang ngang, ta bi ai quá!Bước giữa mùa xuân lệ tuôn tràn

Em ơi có về qua phố cũ?Hàng cây xác xơ vẫn đứng chờEm tất cả về không nơi chốn cũ?Vẫn còn dang dở nửa vần thơ

Rồi mai em thuộc bên fan ấyRộn ràng hai đứa lối xuân xưaNơi cuối chân trời anh vẫn đợiNgắm chú ý làn tóc gió đong đưa

Khói thuốc tàn dần dần dưới màn sươngDáng ai lẩn tạ thế ngã tía đườngTrông ngóng tín đồ xưa còn hờ hữngThẫn thờ lẻ cách nỗi bi lụy vương

Thôi rồi xuân đến nhớ bạn xưaThu về nắng nóng đổ hạ ướt mưaĐông đến, tề em, này, lạnh lẽo lắm!Bao nhiêu xuân nữa làm cho vừa?…(Huỳnh Minh Nhật)

10, Dốc nắng và nóng Mùa Xuân

Mùa xuân rắc phấn mùi hương vào TếtCho nồng thêm từng dấu môi hônCòn nghe ngan ngào ngạt em hương thơm tócTừ khi da thịt gồm linh hồn.

Bóng tôi đổ xuống con dốc lớnHoa đã kim cương mù mịt nhẵn gươngMà thơ vẫn còn nguyên ý tứĐể tôi mắc nợ những bé đường.

Xem thêm: Hinh Anh Bệnh Chân Tay Miệng Ở Trẻ Em Và Các Cấp Độ Bệnh, Quan Sát Hình Ảnh Bệnh Tay Chân Miệng Ở Trẻ Em

Em đứng khóc bên hiên mười sáuCoi chừng nước đôi mắt rớt vào thơBuồn sẽ tới vườn quen bé gáiChỗ hồn tôi lăn lóc dở hơi khờ.

Mùa-em, xuân new hườm song máCòn nghe quyến luyến dấu môi đauTôi đâu bội bạc mùi hương thơm cũChỉ nắng chói sáng mất lối vào..(Hư Vô)

*

11, Lịm Tím Mùa Xoan

Chiều nay về nghe hương thơm xoan chínRơi xác xơ biêng biếc tím mây chiềuCó anh chàng mơ mộng chuyện tình yêuĐi trên lối giăng đầy hồn hoa tím


Tím thờ ơ hay tím còn tha thiết,Để lòng người hoài domain authority diết hóng mong?Gió thoáng qua gieo rắc ít hương nồngChẳng nóng được cả khoảng tầm tình lạnh lẽo

Xuân đưa tín đồ dạt trôi về tám nẻoMùi thơm hương hỏi ai chờ ai chờChợt đờ đẫn xoan tím cả vần thơTím con đường tím bóng bạn xa vắng

Đường lối cũ chiều nay trời khô hanh nắngXoan hững hờ lẳng lặng ngập chấm dứt rơiVắng dáng em hoa chiều rơi cực kỳ nặngXa nhau rồi, chỉ tội cánh hoa xoan…(Huỳnh Minh Nhật)

12, Em Đã Thấy ngày xuân Chưa?

Gởi tình xuân vào nắngCho thơm song má đàoGởi lòng tôi yêu thương nhớLên tuyến phố xôn xao

Chim qua mùa bão độngCòn nhớ nẻo tìm kiếm vềHuống chi bạn vá mộngChưa hết mọi yêu mê

Cho mặc dù trăm lốt cứaCho mặc dù ngàn nỗi đauMùa xuân vẫn phía trướcSao hẹn ngóng xuân sau?

Pha màu lên cánh bướmLượn vòng xung quanh chân emGọi nghìn hoa nở sớmỦ hương thơm lên tóc mềm

Phố như vừa thức dậyTrời mới ươm dung nhan hồngCó một ngày xuân sớmGiữa lòng tôi giá chỉ đông…(H. Man)

13, Tình Rơi Ngày Xuân

Trời xuân mang lại hoa tiến thưởng rơi góc phốBước chân ai lặng lẽ bước bơ vơCon đường xưa buông ký ức thẫn thờKhói thuốc trắng yên ổn lờ rơi theo gót


Trót yêu rồi đành lòng sao em hỡiSao xóa mờ để xuân khóc chiều nayMen rượu cay hay tình sẽ hoài sayMà hoàng hôn cất tiếng tình tan tác

Em lâu rồi tất cả về qua phố cũ?Xuân hiện giờ chẳng còn rất đẹp như xưaĐâu bàn tay và đâu hầu hết ngày mưaEm lâu rồi tất cả về qua chốn cũ?(Huỳnh Minh Nhật)

14, Mùa Hoa Gạo

Thời gian qua rồi hàng cây đôi mắt đỏhơn một tuyến phố rũ nắng và nóng mồ côiem buông tóc mang lại mùa đi trải giótuổi xuân bi lụy thơ ko dệt lời vui

Em hiện thời lặng lặng như sông vắngbãi chiều hoang vệ sinh lách tủi thân buồnhòn sỏi nhỏ dại còn nằm mơ năm thángdòng tình trôi vẫn thấm mệt gốc nguồn

Tình dạo ấy rộng trăm lần giông bãokhép đôi mắt nghe mưa ướt giá buốt tình đầuem âm thầm lặng lẽ nhặt từng bông hoa gạoso tiết tim, ray rứt chuyện ngàn sau

Thời gian trôi chỉ cho người thêm tuổihoa gạo nghẹn ngào rụng xuống sông đauthương tuổi em bi thiết như sông như suốitrăm bến chờ… không neo nổi thuyền đâu!(Nguyễn Lãm Thắng)

15, Xa Nhau

Chiều anh về tìm kiếm lại mọi ngày xưaTiếng thời hạn chỉ nghiêng về một phíaPhố chông chênh đều điều em chưa biếtChiều muộn mằn viết tiếp thuở vào mơBốn mùa thu anh độc thân bơ vơVà bốn mùa xuân em ngóng hóng vạt nắngNhững khoảng cách cứ đầy lên lằng lặngNhưng quái lạ nỗi ghi nhớ vẫn nhân đôi…


Phố độ này ngày vội lắm em ơi!Đường xưa cũ đêm dưng ngàn vạn lốiAnh áo bạc bẽo phong rêu đời lặn lộiKhói xanh màu phần đông kỷ niệm ko tên

Người đợi hoài kẻ lại nạm tìm quênYêu đương rớt góc phố nào không rõAnh uống cạn mối tình thâu trong gióUống cả em nên thơ hóa dung nhan màu

Có phải mình đã rất rất xa nhau?Nên chiều ni đại dương không hề hátMây bội nghĩa đầu phần lớn tháng năm trôi lạcTrả cho người đôi mắt của mùa xuân.

Chiều anh về, solo lẻ những bàn chân…(Huỳnh Minh Nhật)

Vừa rồi là những bài xích thơ mùa xuân cô đơn hay, bi quan và lãng mạn nhưng mà tôi hy vọng gửi gắm đến trọng tâm hồn của những bạn, hi vọng rằng các bạn cũng ưa thích những bài thơ ấy. Chúc chúng ta có một mùa xuân thật nhiều niềm vui và may mắn, và hãy nhớ là đây chỉ là 1 trong trong không ít những áng thơ tình mùa xuân hay khác tất cả trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình mày mò thêm nhiều hơn thế những bài xích thơ ngày xuân hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm và đăng cài đặt trên các thể loại thơ của blog hieuvecon.vn. Hãy tiếp tục ghé thăm để cập nhật nhanh những bài bác thơ xuất xắc và mới nhất, chúc chúng ta vui vẻ bên những vần thơ!